huongngoclan

viết về bác tôi

           Bác tôi đến chơi khiến cả nhà xôn xao hẳn lên. Bác tôi đã 83 tuổi rồi, sức khoẻ sa sút hơn cách đây một năm tôi gặp bác ngoài Hà nội. Nhưng trí óc bác thì cực kỳ minh mẫn, bác ngồi nói chuyện 4 tiếng liền với những câu chuyện từ cổ tới kim không lẫn lộn, câu văn vẫn hài hước và khúc triết. Tôi nhớ hồi nhỏ mỗi lần theo ba tôi về thăm bác, hai ông ngồi trò chuyện là tôi toàn nằm trên gác xép nghe lén, những câu chuyện văn chương, chính trị, xã hội...tôi nghe như vịt nghe sấm nhưng vẫn khoái vì cái giọng truyền cảm kịch tính của bác, phần vì có cái gì đó bí hiểm trong các câu chuyện kể đôi khi nó khiến tim tôi đập thình thình.

              Bác là anh cả trong già đình 7 người con, ba tôi là út. Ông nội tôi là một địa chủ giàu có thời chưa cải cách. Không hiểu sao bác tôi được ông tôi dưa vào trường học hướng đạo. Với bản tính nhút nhát, không dưới một lần ông tôi nói:

_ Mày mà xa tao một phút, nửa phút sau mày sẽ thành thằng ăn mày.

 Câu nói đó còn lặp lại một lần nữa trước khi bác tôi ra đi.

              Nói đến tính nhút nhát của bác thì nhiều bạn bè và người thân còn lưu truyền thành chuyện vui. Hễ đang đi trên đường mà thấy bóng phụ nữ từ xa là bác tôi lội xuống ruộng tránh. Bác tôi kể: Ngày xưa các chị em không có áo ngực như bây giờ, mà dùng yếm. Vậy là mỗi khi trời trở mưa, bác tôi gom cất quần áo mà không dám đụng đến những cái yếm, mặc cho nó bị ướt. Đến giờ, mới hôm qua đây bác nói trong khi chuyện trò rằng:

_ Cuộc sống không thể thiếu đàn bà, nhưng có đàn bà quả thực...rất mệt(!?)

Bác tôi chiêm nghiệm như thế có phần đúng cho cuộc đời của bác.

            Thủa thiếu thời các bác và ba tôi sống rất vương giả nhờ bàn tay tạo dựng của ông nội. Ngôi nhà bằng gỗ lớn, có khu nhà ở dành cho người làm. Có sân tenit, vườn hoa, hồ bơi. Ông nội tôi làm cai thầu cho Pháp, có tiền là ông mua ruộng rẫy thuê người làm. Ở địa phương ông kiêm làm lý trưởng. Cái cách ông làm thật bí hiểm và khó khăn, hầu như ít ai hiểu được ngoại trừ những người trong cuộc. Ngay cả bác tôi cũng phản đối kịch liệt khi thấy ông tôi trói những người không nộp thuế, cứ 2 người trói vào một cây cau. Đêm đến ông lại lén thả họ ra. Tính thương người và trực giác của bác đã đối đầu ông nội, ông không giải thích mà chỉ gằn giọng chửi bác:

_ Vậy thì mày ăn bằng gì hả?

          Đỗ tú tài bác tôi quyết định ra Hà nội sau những lời chỉ trích của ông. Bác đi dạy thuê, đánh máy thuê. Sau một thời gian ngắn thì ông nội gửi cho bác mỗi tháng là 6 đồng Đông dương, gấp 3 lần lương công chức lúc bấy giờ. Bác cùng với 4 người bạn thuê căn nhà rộng đủ tiện nghi. Bữa ăn hằng ngày bác nói, gấp 3 lần bữa tiệc mấy ngày ngay nhà tôi đãi bác. Bác mở lớp Bình dân học vụ, tham gia Đoàn Thanh niên Cứu quốc. Bác tôi nói dạo như năm trước 45, phong trào khởi nghĩa ở Nghệ an bị mật thám phong toả. Họ hầu như không còn tồn tại vì số thì bị bắt bị giết, số phải bỏ sứ đi, còn ai ở lại cũng phải nằm im không nhúc nhích nổi. Vậy mà giờ vẫn có người khai lý lịch rằng kết nạp Đảng năm 1942, con người ta thật kỳ lạ ! 
           Năm 45 nạn đói kinh hoàng của lịch sử. Mỗi sáng bác tôi mở cửa đi làm là có cả dống thây người chết có, ngắc ngoải có, dựa ngoài cửa đổ nhào vào cả trong nhà. Ở quê ông tôi cho phá kho thóc cứu người trong mấy làng xung quanh. Năm ông tôi mất ở tuổi 87, những người từ thời ấy đến đưa tang ông còn khóc mà kể:

_ Không có ông cụ ngày ấy thì chúng tôi không còn sống đến hôm nay.
           Năm cải cách đã xoá sạch tất cả. Lúc đó các bác trai bác gái đều đã đi thoát ly, chỉ còn ba tôi là út ở lại. Thóc lúa bị thu, nhà cửa bị niêm phong. Bà nội và ba tôi phải sống trong khu nhà kho. Hàng này ba tôi đi kiếm cá kiếm tôm, mót lúa, gánh thuê để nuôi gia đình. Nhưng hầu như đều bị họ rình và chặn đường lột hết. Chính sách cộng với những hiềm khích đố kỵ bẩm sinh của một số người dân sứ đó đã khiến cho ba tôi nhiều lần suýt chết đói Ông tôi bị quy vào tội địa chủ và bị đem sử bắn. May sao gần tới ngày hành quyết thì có giấy báo từ Trung ương về lệnh rằng trường hợp của ông tôi được tha vì có con đi làm cách mạng. Bác tôi nói rằng hình như đây là mối liên hệ duy nhất giữa hai cha con. Sau này ông bà đóng cửa đi sống với các con, ngôi nhà bị trúng bom đã tan hoang. Chẳng còn ai trông coi đất đai nên họ tới chia nhau làm nhà ở. Phần lớn là người trong họ, nhưng các bác và ba tôi nhiều phen khốn đốn vì lòng ích kỷ đố kỵ, tham lam của chính họ. Vậy nên chẳng ai muốn nghĩ tới việc đòi lại đất. Mà những người sống trên mảnh đất của ông bà tôi cũng đến đời thứ 3 rồi nhưng vẫn lam lũ nghèo đói nhất cái huyện đó...
Sớm đứng được trong hàng ngũ tiên phong, bác tôi được chính phủ cho đi học cùng thời với ông Xuân Thuỷ, Lưu Bỉnh Khiêm... Khoá đi Liên xô đầu tiên đó bác tôi được chọn vì là một trong những người có học vấn và quá trình tham gia các mạng bác cũng tích cực. Đã từng thoát chết nhờ cùng đồng đội bơi qua hồ Bẩy mẫu khi bị mật thám truy đuổi trong chiến dịch giải phóng Thủ đô.

          Sau này về nước bác Uỷ viên Trung ương Đoàn, và làm một Giám đốc nhà xuất bản. Cả dòng họ nội ngoại tự hào về bác. Mỗi lần bác lên thăm nhà tôi hồi còn ở Thái nguyên, chị em tôi coi đó là ngày tết. Hồi đầu đi xe Comăngca đã là oai lắm rồi, sau này còn có cả xe Lada màu đỏ . Phải nói là chúng tôi cứ nhảy cẫng lên mặc cho mẹ la ba chửi, nhẩy đại vào xe với bàn chân lem luốc, chú lái xe rũ ga lao xe đi còn chúng tôi thì la hét cười nói vỡ cả xe. Đối với bọn con nít chúng tôi thì mọi thứ ở bác đều tuyệt vời, những món đồ chơi nhỏ xinh bác mang từ Liên xô về làm chúng tôi mê mẩn. Những bức ảnh bác chụp với người Nga trông bác chả khác gì họ, tướng cao lớn như họ, mũi cao mắt sâu cộng với cái miệng cười rất chi là... Volodia!
Nhà của Bác là biệt thự loại 2 được cấp vào thời những năm 60 được coi là một ưu ái vượt quá tầm mơ ước của giới trung lưu và trí thức lúc bấy giờ. Điều đó là nguyên nhân của những mối đố kỵ ganh ghét đấu đá triền miên, hòng đưa bác tôi vào vòng lao lý, khiến bác tôi nhiều phen khốn đốn. Cũng nhờ có năng lực và bản lĩnh, cộng thêm một chút may mắn nữa nên bác tôi vẫn đứng vũng. Tôi nói " cộng một chút may mắn..." là vì, có lần bác tôi nhận được một giấy triệu tập của toà án. Khi bác tôi đến măng theo giấy tờ, 2 bộ quần áo phòng sẵn vì bác cũng nghĩ tới tình huống xấu nhất. Rất đúng giờ, nhưng cái phòng chờ vắng tanh. Mãi mới có người dẫn vào phòng gặp người có chức trách mà có chữ kỹ trong tờ giấy triệu tập. Lại ngồi chờ tới trưa cái người quan trọng đó mới từ đâu đó bước vào:
_ Anh có phải là TB không?
_ Vâng tôi đây!
_ Anh có biết vì sao anh đến đây không?

Bác tôi không thể bình tĩnh được nữa, ông đập bàn quát:
_ Tôi nhận được giấy triệu tập đến đây thì việc của tôi là chấp hành, đến đúng giờ chờ từ sáng cốt để nghe các quan thầy giải thích. Vậy mà tôi đến đây chỉ thấy lối làm ăn tắc trách, quan lưu, không phép tắc, lãng phí thì giờ của dân. Tôi về! Bao giờ các anh triệu tập lại tôi mới đến. 
Không ai nói tiếng nào, đứng trố mắt nhìn bác tôi đi ra. Bác tôi trở về nhà với túi xách giấy tờ và 2 bộ quần áo làm vợ con oà khóc mừng mừng tủi tủi.
         Sau này bác tôi đã phải hồi hộp chờ rất lâu mà không thấy động tĩnh gì. Bác tôi không thể tìm hiểu gì được hơn mà qua một số người thân hữu cho biết bác tôi đã được minh oan. Chính người ném đá giấu tay đã gỡ tội cho bác tôi.
           Bác làm giám đốc nxb Thanh niên, nhờ vậy mà tủ sách nhà tôi khi nào cũng phong phú. Tôi được đọc...trộm miễn phí một cách sung sướng, Đọc trộm vì ba mẹ tôi không muốn đọc truyện người lớn(!?) Còn tôi nói sung sướng là vì bù những lúc phải đi nịnh gẫy lưỡi tụi nó mới có cuộn truyện mà đọc, nếu không thì đọc ké hiệu sáchn thư viện, có khi còn lấy trộm nữa...Nhưng không bao giờ giám trộm truyện của bác tôi.

           Nhân tiện bác nói câu:" Phụ nữ rất rách việc..." tôi mới nhớ lại hình ảnh người bác dâu. Rất tương phản với hình dáng phong cách với bác tôi. Bác gầy gò cũ kỹ. Trên khuôn mặt luôn khiến cho người khác phải nghĩ:" Đừng làm phiền tôi!". Hồi đó là những năm miền Bắc ăn độn 80%. Mỗi lần tôi về Hà nội đều tha theo cả bao tải nào là mít, đứa, sắn , trà búp đều của nhà làm ra. Trời nắng mùa hè, tôi được bác đâu lấy cho khay đá lạnh, tôi mút mát nhấm nháp từng miếng đá mà thấy mình như trên mây. Bữa cơm với đĩa rau muống mỏng manh, số lượng lương thực thực phẩm chỉ dùng cho 2 người ăn thay vì 5 người. Các anh chị ai cũng ý nhị bớt bát nhường cho cô em từ Thái nguyên về. Chỉ có bác tôi là không ảnh hưởng gì vì ông có chế độ riêng đặc biệt như một bộ trưởng . Do sợ sệt và ngại ngùng gì đó nên tôi thấy hình như chưa ăn gì mà đã xong bữa rồi. Chờ khi nào thuận tiện tôi lén ra phố, tự thưởng cho mình 1 cái bánh chưng rán. Bác nói với tôi vài câu hỏi thăm cần thiết rồi trở về bàn làm việc. Trông bác lúc nào cũng uy nghi, lịch lãm ngay cả trong gia đình của mình cũng nhiều lần khiến bác dâu tơi tả vì ghen tuông Người ta nói:" Vợ là khuôn mặt thứ 2 của chồng. Nếu người ở quê ra chơi, bác dâu tôi nói là người ở quê toàn bị bệnh lao!?... Thế là chân ướt chân ráo họ chuồn sạch.  Tôi không lý giải nổi khi bác kể rằng ngày bác về quê, qua người mai mối mà tìm đến bác dâu tôi trong một gia cảnh có thể không thua gì chị Dậu.
_ Cô ấy còi cọc xanh sao, khuôn mặt hơi méo, một bên mắt khiếm thị. Hầu như không có nổi 1 cái quần hay áo gì lành lặn. Tiếp mình với cái áo mượn dài chùm mông, và cái quần phíp vá chằng vá đụp. Mình thương xót quá mà đồng ý lấy làm vợ...

          Ôi trời...rồi cũng xong ! Bác có 4 người con, nhưng không có ai thành đạt dù cả 2 anh con trai đều học các trường chuyên toán, nhưng không ai đủ kiên nhẫn qua đại học. Hai ông bà giờ vẫn sống trong ngôi biệt thự loại 2 đó, nhưng bây giờ còn khoảng 30 mét vuông điện tích sự dụng vì cắt chia thành nhiều căn cho thuê để giúp đỡ cho vợ chồng anh con trai thứ 2. Xung quanh họ xây toàn nhà cao tầng khiến nhà bác tôi lọt thỏm và tối thui cả ngày. Thiếu ánh sáng và không khí xem ra không quan trọng bằng thiếu tiền nữa rồi, không gian tốt dành cho người già cũng là thứ sa sỉ. Bác dâu về già lại trở nên cởi mở, hồn hậu và chuyện trò nhiều. Bác tôi lấy việc đọc và dịch sách làm vui nhưng dạo này sức yếu do bệnh good hành suốt nên bác không còn hăng say nữa...
***
Cả nhà tiễn bác ra xe, bác vẫy tay mãi cho tới lúc khuất. Không biết có còn dịp nào như thế này nữa không? Bác yếu nhiều rồi, đi không vững. Tự nhiên tôi thấy có cái gì đang rời xa dần. Cái uy nghi oanh liệt của bác, của những người cùng thời với bác, của lớp cha ông mình cứ xa dần. Những năm tháng phong trần vô danh cứ lặng chìm dần vào quá khứ...


Hồi kết

          Nơi tôi tới không phải là một quán café như mọi khi, cũng không phải là một khuôn viên thanh bình mơ mộng, cũng không phải là một bờ biển vắng dễ gợi về kỷ niệm xưa. Tôi đi mà trong lòng rối bời, dằng xé. Lòng tự trọng thì níu giữ không muốn tôi đi, vậy mà chân cứ bước, như thể mộng du...

         Tôi đứng trước một toà nhà nhỏ nhắn lịch sự. Cảm giác lạc lõng xa lạ, ngượng ngập. Đôi khi người ta làm những việc biêt là ngớ ngẩn, nhố nhăng, nhưng vẫn không muốn thoát ra khỏi sức cám dỗ của nó. Tôi cứ tự hỏi mình tới đây làm gì nhỉ? hẹn hò_ có đáng không? Chia sẻ, liệu có chia sẻ nổi không? Sức mạnh của tình yêu? Sao mình không cảm thấy mấy nhỉ? Ngày xưa, hôm nào hẹn tối đi chơi, hoặc đầu tuần hẹn cuối tuần gặp nhau, khoảng thời gian chờ đợi đó là hồi hộp, phập phồng, mong từng giờ đếm từng ngày, là cháy bỏng nhớ nhung. Vậy mà bây giờ...

         Anh đến trước và trong bộ dạng khá chỉnh tề, bước ra mở cửa mời tôi vào phòng. Anh bắt tay tôi thấy bàn tay anh hơi gượng gạo, còn tôi thì run run thật. Bắt tay nhau như hai người hợp tác nhau một cuộc làm ăn. Trên bàn để hai lon nước ngọt ướp lạnh. Anh bật mở một lon đưa tôi. Những câu chuyện của hai người hình như nói mãi không hết. Tôi hỏi một câu thế này:
 
 _ Sao lại tới đây?_ Và anh ấy thì nói:

_ Tới đây cho yên tĩnh, không ai làm gì đâu, em đừng lo 

 _ Dở hơi! Lo cái gì đâu, toàn người đàng hoàng ai lại nghĩ xấu thế bao giờ

        Miệng nói vậy nhưng trong bụng tôi nghĩ:" Không làm gì thì sao lại đưa nhau đến đây???"  Tôi chỉ có thời gian là hai tiếng để ra khỏi nhà, còn 15 phút nữa là tôi phải về rồi, vẫn cứ nói chuyện triền miên. Tự nhiên anhkhông nói nữa mà đồng hồ, và nhìn tôi im lặnh. Thời gian cứ chầm chậm trôi. Anh nói một câu gì đó rất nhỏ tôi nghe không rõ và với tay qua cái bàn nắm lấy bàn tay tôi Qủa thực tôi không bao giờ mơ tới cái bối cảnh này, cái không gian nhỏ bé này mà trong đó chỉ có tôi với anh. Khi xưa yêu nhau, chỉ cần được ngồi bên anh yên lặng mà hạnh khúc biết bao! Bao lần dựa đầu vào vai anh mà mơ về một căn nhà nhỏ với khuôn vườn đầy nhãn anh từng hứa hẹn:" Mình sẽ tổ chức đám cưới ngay trong vườn nhãn này, mát và thơ mộng lắm đó em". Và thời gian cùng con người đã xoa đi tất cả, hầu như không còn dấu tích gì về những cảnh vật, những không gian mà mối tình ấy trải qua. Cái gì còn thì nay đã trở nên méo mó, biến dạng, xơ xác. Ngày xưa đâu rồi ngày xưa?...

           Tôi bất giác nức nở, nước mắt trào ra không sao kìm giữ nổi. Tôi gục đầu vào vai anh tự lúc nào. Giá là ngày trước thì hẳn anh đã hiểu tôi khóc vì cái gì, còn bây giờ tôi không chắc là anh hiểu, và thực sự đối với tôi bây giờ anh hiểu hay không cũng không còn quan trọng nữa. Tôi cũng không còn cái cảm giác hạnh phúc trong veo như ngày xưa dù giờ trong vòng tay anh. Tôi khóc vì những gì đã xa xôi, khóc vì cái hiện thực trái ngược này, khóc vì chúng tôi không thể là của nhau, khóc vì...tôi không còn tiếc nuối gì vì điều đó....

       Anh lau nước mắt và đỡ tôi đứng lên. Tôi thì thào:

_ Anh thông cảm, đã đến giờ em phải về.

_ Anh biết đó không phải là lý do. Qủa thực anh muốn làm điều gì đó cho em để em được vui, Nhưng phải thừa nhận là em rất có nghị lực, đến lúc như thế này rồi mà em vẫn giữ được mình. Rất phục em!

_ Thôi mà! Anh đang tiếc rẻ là sao ngày xưa chúng mình trong trắng quá phải không? Thật ra em cũng yếu đuối như bất kỳ ai. Chẳng qua, trời xui đất khiến làm sao mà với em, chuyện đó luôn đồng hành với cao trào tình cảm, nếu không thì.....

      Cả hai chúng tôi cùng cười nghiêng ngả, tôi đã ráo nước mắt tự bao giờ.

_ Thế bây giờ hoá ra em không có cao trào tình cảm với anh?

_ Em không bao giờ quên anh của những ngày tháng đó, không bao giờ. Nhưng không có cách gì để em hoà trộn với con người anh bây giờ vào làm một, không làm thế nào được. Và con người em, cảm xúc của em...cũng vậy. Chúng ta đã khác nhau và khác xưa quá rồi. Mà anh đấy, em biết anh cũng đã yên bằng tất cả, sự nghiệp, vợ con, kính tế. Giờ anh lại muốn có cả em nữa sao? Tham thế?

_ Ừ nhỉ! Sao anh tham quá phải không?

_ Thôi nhá! Chịu thua một lần đi cho người ta sống với!

        Lại cười nữa, cười chảy cả nước mắt. Không ngờ chúng tôi lại nói với nhau khảng khái như thế. Không còn cái không khí ngột ngạt thủ thế ban đầu. Từ chuyện buồn thành chuyện vui, trong cái bi vẫn có cái hài mà.

       Cười nói một hồi quên cả thời gian, nhìn đồng hồ đã trễ mất 30 phút.Tôi cuống cuồng ra về. Chúng tôi đi chung một quãng đường. Anh nói :

_ Khi nào có gì vui thì cho anh biết với, nhất là chuyện ...cao trào tình cảm nhé!

_ Anh oai vậy ta? Có chuyện gì là phải báo cáo anh sao?

_ Thôi để khi nào em hoặc anh sinh thêm một đứa con gái sẽ làm xui nha! ( Vì cả anh và tôi đều đã có con trai )

_Hahaha! Lại tham nữa rồi ?!

       Tôi về nhà, bị mẹ mắng cho một trận vì trễ giờ cơm trưa. Tôi nghe mẹ nói mà cứ cười cười, mẹ càng mắng đã. Trong lòng tôi nhẹ tênh tênh, không còn cái gánh nặng mang đầy oán trái xưa nay, cũng không còn cái xáo trộn kể từ ngày gặp lại anh. Chỉ thấy vui vui, phần nào hả hê như...nhận được phần thưởng. Đó chính là chúng tôi dầu sao vẫn còn giữ lại được hình ảnh cũ, giữ lại chút giá trị trong mắt nhau. Và cũng cám ơn trời đấy là cả hai chúng tôi không tìm lại được cảm xúc như xưa, cái làm nên bệnh nan y cho những trường hợp "tái hồi Kim Trọng". May thật đấy! Nêu không thì...xong phim rồi ?!


em không còn như ngày xưa

      Tôi vẫn có cảm giác mơ mơ thực thực. Dường như mọi chuyện còn chưa diễn ra, chẳng qua chỉ là trí tưởng tượng bất thường vẫn hay có trong tôi. Dẫu có hoang đường đến mức nào chưa rõ nhưng quả thực chưa kịp chế ra viễn cảnh này...

      Sau gần 20 năm, bao nhiêu dằn vặt ấm ức, trách móc oán hờn, cả những điều đáng ra đã nói mà chưa kịp nói, dã từng bị chôn sâu... Gìơ đứng trước mặt nhau ngượng ngập, lúng túng như gặp nhau lần đầu vậy . Tôi không thể diễn tả nổi, nói bao nhiêu cũng không hết. Và ngay cả trong khi đang say sưa kể lể hàn huyên, tôi chợt giật mình, tưởng như đang nằm mơ. Con người ấy ngày xưa đây sao? Bây giờ ở ngay trước mặt mình, nói những điều xót xa tiếc nuối, mà sao đôi lúc tôi cảm thấy nhạt nhoà làm sao, như thể chúng tôi đang nói chuyện về một ai đó. Thật giản đơn và dễ dàng so với tất cả những gì chúng tôi đã trải qua. Cũng có nhiều hiểu lầm được gỡ bỏ, cũng vỡ lẽ ra nhiều điều. Anh nói tôi vẫn như thế, chẳng có gì khác xưa, chỉ có điều...hình như nói nhiều hơn. Trong khi chúng tôi cùng cười vui vẻ, tôi cố trấn tĩnh lại mà thẩm định lần nữa: sao mình lại có giờ phút này ờ đây? ngồi bên anh và nghe những lời nói đó mà lòng trống rỗng. Những chất chứa trong lòng đã được trút ra hết, và lòng tôi cũng lạnh tanh vô cảm. Trong tôi đã có một cái gì đó, hay là tôi đang mất đi một cái gì đó. Vậy mà...
   
       Lần nào cũng vậy, chúng tôi chia tay nhau ra về sau mỗi buổi tối cà phê chỉ là cái bắt tay thật chặt. Vậy mà khi về nhà chỉ còn một mình trong phòng, tôi cứ nâng niu nhắm nghía bàn tay mình, cố tìm lại cảm xúc ngày xưa, có không nhỉ mà sao cứ ngỡ ngàng? Bao năm qua chưa bao giờ tôi dám cho phép mình nghĩ rằng con người ấy sẽ có lần cầm lại bàn tay mình. Trong tình yêu tôi nhìn nhận là:" Một bước chân đi, cấm kỳ quay cổ lại...". Dù chúng tôi vẫn vô tình gặp nhau, nhưng đối với tôi anh chỉ còn là cái vỏ và cái tên. Và trong mắt anh, tôi cũng vậy... Thế là xong! Nhưng bây giờ thì hoá ra, chưa xong hẳn.


    Không biết từ bao giờ anh đã có ý nghĩ gặp lại tôi nhỉ? Anh muốn quan tâm chia sẻ ư? Muốn bù đắp phần nào như lời anh vẫn nói? Thực tế đâu như thế, nó đang khiến cho tôi bị rối tung lên, vui buồn lẫn lộn. Vui, quả thực không giấu được niềm vui khi gặp lại anh, vui đến bàng hoàng. Nhưng buồn vì tình đời ngang trái, ngỡ ngàng vì giờ hai đứa đã quá khác xa nhau. Người tôi yêu ngày xưa đây ư? Ngày ấy khi yêu nhau, có ai ngờ sẽ có ngày hôm nay.


        Gặp nhau chỉ để nói những điều dang dở, nói xong rồi trong lòng cũng thênh thang trống trải, nói xong rồi cũng để gió cuốn đi mà thôi... Còn bao điều xưa kia chưa kịp làm cho nhau, trong đó có điều mà đôi lứa yêu nhau nào cũng khát khao. Nói gì thì nói trong đầu hình như ai cũng nghĩ tới nó, nhưng vẫn né tránh, hoặc khoả lấp bằng những câu khôi hài. Qủa thực tự nhiên tôi không còn cái khao khát như ngày xưa, mặc dầu vẫn nghĩ tới. Ngày xưa, khao khát là để hướng tới tương lai, là sẽ được sống bên nhau, và là lẽ tự nhiên khi yêu nhau. Còn bây giờ, sao không còn nguyên vẹn cái lẽ tự nhiên đó?. Tôi ngạc nhiên là tôi không hề còn muốn sống với anh, dù nhắc lại chuyện xưa tôi vẫn còn đau.

     
       Tôi bình thản mà không muốn níu kéo anh ra khỏi cái vỏ của anh theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Và tôi bình thản nhận lời đi tới cuộc hẹn cùng anh. Chút đam mê này rồi chỉ gửi cho gió mây mà thôi...

vt-30/6/08


Tôi đi đại hội...

     Ngày tôi đi đại hội đã diễn ra như thế này, không biết còn có ai dở hơi như tôi không nhỉ?
    Tôi giật mình tỉnh đậy, ngoài trời mưa tầm tã. Nhìn đồng hồ, trời đất ơi! 7 giờ thiếu 10! Trong giấy mời họp đề 7 giờ có mặt. Đánh răng 2 phút, lao xe máy ra đi mua đồ ăn sáng cho cả nhà, rẽ qua chợ mua thức ăn cho bữa trưa. Về nhà đồng hồ chỉ 7 giờ 5. Trang điểm, mặc áo dài hết 10 phút.

    Tới địa điểm họp là 7 giờ 30. Nhìn thấy có mấy người đang đứng ngoài tiền sảnh, tôi nghĩ chắc họ vào hội trường gần hết rồi, chỉ có mình là trễ nhất. Hớt hải chạy vào, té ra không phải, bên trong vắng tanh, mới chỉ có hơn chục người sớm nhất trong đó có tôi. Người trưởng đoàn tươi cười đi đến đưa cho tôi một cái cặp giống như cặp học sinh trong đó có bộ tài liệu của đại hội. Vậy là có cái cặp cho thằng con mình vô năm học mới, đỡ phải mua, cũng được lắm! Đây là đại hội thuộc cấp tỉnh, có cả mấy chú công an tỉnh được điều đến giữ an ninh trật tự. Hoá ra, sứ mạnh của mình cũng quan trọng ra trò chứ đùa đâu.
     Vậy là cỡ 8 giờ mới có thể bắt đầu, vậy mà…Tôi tranh thủ vào nhà vệ sinh sửa soạn lại dung nhan, lúc nẫy ở nhà mới chỉ trang điểm lướt qua chút thôi. Gìơ đậm đặc thêm chút nữa coi có khấm khá hơn không. Hôm nay có quay truyền hình cơ mà, đừng để làm hư mất mấy cái camera chứ. À mình mở cái cặp ra xem trong đó có những gì, và còn lấy phù hiệu ra để đeo nữa. Sao cái khoá nó cứng thế nhỉ? bấm mấi không ra.Tôi kê cái cặp lên bồn rửa mặt để có điểm tì và nhấn khoá. Ôi trời khoá vẫn không mở được, tôi nhấn thế nào mà cái bồn đổ “rầm” một cái, tan tành. Chết rồi! Vừa lúc đó có người vào, tôi làm lảng chui vào toilet đi vệ sinh. Nghe thấy mấy người bên ngoài hỏi nhau “ Sao cái bồn bị bể khi nào nhỉ? Thôi đi nhanh không có người ta đổ thừa cho mình …” Tôi cũng ra nhanh cùng phụ hoạ với họ và đi ra cho nhanh .
Vào hội trường mà tôi cứ lo lo, nhỡ đâu họ gọi loa:" Người nào làm bể bồn rửa mặt  thì  trình báo....". Mãi tới trưa vẫn không nghe ai đả động gì, may ra...
        Ngồi nghe họ phát biểu mà tôi buồn ngủ gần chết, chắc tại một phần vì coi bóng đá tối qua, hậu quả là bây giờ phải nhai tới 5 tép kẹo cau su mà hai mý mắt vẫn không chống lên được. Đành phải lấy giấy bút ra viết mấy dòng tào lao này. Thế là không hiểu sao anh chàng quay phim cứ chĩa máy vào mình mới khổ chứ. Làm mình không dám nhìn ngược nhìn xuôi, thậm chí còn không dám… ngáp. Chắc nó tưởng bà này là cán bộ mẫu mực, đang cặm cụi ghi chép lãnh hội các bài phát biểu đã được viết sẵn kia. Buồn cười lắm mà tôi phải cố nín, mặt mũi làm ra vẻ quan trọng, hâm thật!
        Theo lịch là làm cả hai buổi sáng và chiều, nhưng họ gói gọn lại trong buổi sáng, vậy nên tới 12 giờ trưa mới được nghỉ. Tất cả đại biểu được phụ cấp tiền đổ xăng là 100 ngàn và mời dùng cơm trưa. Xem ra ai cũng mệt mỏi và đói. Các cô cậu phục vụ chạy như con thoi, vậy mà cũng không lấp kịp khoảng trống giữa các món ăn. Cứ món nào đưa ra là giống như…bị một luồng gió lốc, bay hết. Xong rồi mọi người lại ngồi nhìn nhau cười ngường ngượng bên cái bàn trống không với những ly bia cứ đầy rồi lại vơi. Mình cũng vậy, không kém phần nhiệt tình, nhỏ nhẹ và cần mẫn. Ai gắp cho thì cám ơn cho em xin, không thì tự lực cánh sinh là chính. Nhớ lại hồi bé, mỗi khi có khách đến nhà dùng cơm, là tôi thường ăn rất nhiều, nhiều hơn khi bình thường. Còn miếng thức ăn cuối cùng tôi cũng vẫn đưa bát để mẹ cho. Mẹ tôi dẫm lên chân và nói nhỏ:” Sao con ăn nhiều thế?” Tôi nói to rằng:” Con tưởng có khách ăn nhiều để được khen!?...”
        Trước khi ra về tôi vào nhà vệ sinh chỉnh đốn lại bộ dạng sau khi đã cơm no rượu say, trông cũng khá sập sệ. Đi ngang qua vẫn thấy cái bổn bị bể từ sáng giờ vẫn còn một đống nát bừa bộn chưa ai dọn. Đi ra cho lẹ không có ai trông thấy nhỡ họ đổ thừa cho mình thì sao!!!


VẬT CHẤT

 

        Ai nói vật chất không quan trọng, tôi không biết có ai giống như tôi không, chứ với tôi đó chỉ là cách bày tỏ lòng tự trọng hay là tự ti gì đó thôi. Ngay cả tôi cũng vậy, rất nhiều lần nói rất oai phong rằng sẵn sàng đánh đổi tiền của lấy một chút thanh thản, lương tâm trong sạch, trời cho sức khỏe…vv&vv. Nhưng có thực thanh thản không? Tự mình chói loá bởi hào quang của chính mình? Hay chính mình cũng đang tức điên lên khi bị người ta chơi đểu, rồi cũng vì chút vật chất mà mình cũng dễ dàng coi khinh người này người nọ. Không biết họ sung sướng hưởng thụ được bao lăm, nhưng còn mình thì thay đổi hết cả sự nhìn nhận, giá trị của mối quan hệ, cứ nhìn thấy mặt nhau là nhớ ngay đến chuyện tham lam thủa nào, không biết đến bao giờ mới hết trong khi chả ai còn nhớ gì, quên lâu rồi. Hoá ra chính mình mới trực tiếp bị vật chất tác động, thế có khổ không….?

       Ngày trước khi tôi bước chân theo chồng, bỏ lại sau lưng thành phố, công việc dang dở, và cả những anh chàng sy tình mà hay khoe của. Theo anh với trái tim mà ai cũng nói là bằng vàng( nhưng vẫn ế ẩm). Nhà không ra nhà, bếp không ra bếp. Tôi chiều ý anh sống một thời gian rồi từ từ thuyết phục anh chuyển đổi dần dần. Nhưng không hiểu sao những người trong gia đình chồng tôi ai cũng rất sợ tôi thực hiện được chuyện đó, cho rằng tôi sẽ tẩu tán hết đám đất đầy rắn làm tổ này, và ngăn chặn bằng mọi cách. Ruốt cuộc, bây giờ nó lại thuộc quyền sở hữu của cô vợ 2 của chồng tôi khi anh mất, may là còn có đứa trai. Theo tôi thì cô ấy đáng được vậy, bởi còn gì hơn sau cái mất mát kia. Hay còn muốn cô ta bỏ nhà cửa lại cho mấy người rồi ôm con đi chăng? Nhưng chắc sự “uổng phí” này( theo cách nói than phiền của họ hàng) sẽ còn gia tăng nếu như cô ấy đi bước nữa. Bởi vậy, mình tính không bằng trời tính mà. Lúc này, không hiểu sao mọi người trong gia đình chợt nhớ đến con trai tôi, bèn nói khuyên tôi hỏi luật sư xem con tôi được hưởng bao nhiêu trong cái đám đất đó. Sao hồi tôi ôm con ra đi thì không ai đả động đến chuyện quyền lợi này? Hình như không ai dám nhắc đến sợ tôi chợt nhớ ra quay lại đòi này đòi nọ. Tôi đã định bụng ra đi hai bàn tay trắng với đứa con, và lòng thanh thản này, cao thượng này…Nhưng thực ra tôi đâu có thanh thản, và sự cao thượng của mình cũng không nghĩa lý gì khi mà họ chẳng thèm quan tâm dù chỉ là một lời nói. Thế tôi mới hình dung cảnh: Họ thì thở phào nhẹ nhõm, chẳng thèm bận tâm, như trút được gắnh nặng. Còn tôi thì đã thua thiệt, lại tức tối, gim gúc trong lòng . Mà có ai bị sao đâu, họ vẫn y nguyên thế, chỉ có tôi là không ổn thôi.

Đôi khi trong gia đình, tôi muốn tỏ lòng hiếu thảo, thì bị ba mẹ mắng là:” Mày nhiều tiền quá hả”. Bố chồng tôi thỉnh thoảng sau mỗi bữa ăn được chuẩn bị chu đáo, ông ăn xong lại nói với tôi rằng:” Mày cho tao ăn thế này mà tưởng là to lắm sao? Ở quê tao ăn còn gấp 10 lần thế …Tôi nghèo, nhưng lại bị vật chất hạ nhục dễ dàng, Gía như tôi giầu, kiếm tiền như rác chắc không bị chửi thế đâu

        Thủa mà tôi đang say sưa hạnh phúc với mối tình đầu, tôi bị gia đình người yêu nghi rằng tôi quan tâm xói mói chuyện đất đai nhà cửa gì đó. Tôi bị tổn thương khi ngay cả người yêu tôi cũng không minh chứng rõ ràng cho tôi, mà chỉ muốn tôi dùng thời gian để chứng tỏ mình…Bây giờ nghĩ lại thấy những lời nghi oan đó cũng không có gì ghê gớm, nhưng đụng đến của nả đất đai là chính tôi đã nổi điên. Còn anh cũng bị bạn bè đàm tếu là thấy gia đình tôi khá giả nên … Anh cũng tự ái mặc cảm. Tất cả không ai chịu thua ai, mà thực ra thì đang thua những thách thức của lòng tự trọng., coi chuyện của cải quan trọng đến mức xem nhẹ tình cảm của mình, muốn rũ bỏ tất cả. Nếu như ai cũng ghìm lòng cao cả của mình lại, và cùng nhau nói rằng: đất đai của cải là cái gì chứ? Có hay không có chúng mình vẫn yêu nhau, mặc cho ai nói gì thì nói…Nếu vậy thi làm gì đến nỗii mỗi đứa một nơi.

        Rồi trong đường đời muôn nẻo, tôi có gặp một người bạn rất dễ cảm tình Khi đó tôi đã biết anh chỉ hai bàn tay trắng, sống nhờ nhà bà con. Đến tôi chơi cũng toàn mượn xe của bà chị. Khi tôi tưởng như chúng tôi sẽ thành đôi, thì bỗng dưng anh chàng biến mất mà không để lại một lời giải thích. Tôi đã tự đặt bao nhiêu dấu hỏi rồi tự trả lời. Rồi thời gian thúc giục buộc tôi phải đi lấy chồng. Tôi có bầu và vẫn theo học một lớp vi tính. Một hôm đang ngồi chờ chồng đến đón về. Thấy có ai trông quen quen, đi chiếc Dream Thái mới tinh từ từ dừng xe trước mặt tôi. Tôi nhận ra anh chàng đó. Gần hai năm rồi trông anh khác nhiều. Bộ đồ chỉn chu hợp mốt, nhưng vẻ mặt có vẻ ưu tư hơn. Anh chào và hỏi ngay:" Em lấy chồng rồi à? Anh có nghe nhưng không tin..." Thì ra anh đến để giải thích về sự im lặng gần hai năm qua. Anh đi học, rồi lo ổn định công việc và cả kinh tế nữa....Anh muốn được đưa tôi về nhưng tôi nói đang chờ ông xã. Khi tôi ngồi sau xe đạp của chồng tôi, tôi thấy anh đi chầm chậm sau cách xa một quãng. Khi tới nhà cũng là lúc bóng anh biến mất.
        Vật chất chi phối chúng ta hằng ngày và sâu sa lắm. Nó làm thay đổi tình cảm, những mối quan hệ, cách nhìn nhận về nhau. Làm thay đổi biết bao số phận
, sao lai nói nó không quan trọng?


Mối tình đầu của tôi ( Tiếp theo)

Mối tình đầu của tôi ( tiếp theo)

Tôi cũng tò mò muốn biết, sau 15 năm người ta nói những gì với nhau, nên tôi nhận lời anh.

         Cả ngày cho tới tôi tôi nghĩ miên man. Từ khi phát hiện anh có cá tính không quyết đoán, nhu nhược tôi đã thấy mọi điều đã trở nên mong manh. Rồi khi gặp khó khăn cản trở, anh đã chao đảo mất phương hướng, không tự bảo vệ được tình cảm của mình. Tôi quyết định chia tay anh mà lòng đau như cát. Gìơ tôi không cả dám hình dung lại tình trạng tôi lúc đó. Còn anh không còn ra hồn người, lái xe thì không kiểm tra kỹ bị đứt thắng suýt nữa là xảy ra chuyện. Anh cứ lang thang hết nhà người này người nọ trong đám bạn bè chung của 2 chúng tôi. Họ cũng rất căng thẳng về chuyện của chúng tôi. Đã có người tuyên bố với anh:” cắt đứt tình bạn với mày vì mày cư sử như thằng điên, mất thể điện đàn ông, tao không có thằng bạn như mày” Anh luôn trong tình trạng say xỉn. Muốn gặp tôi mà sợ cái nỗi tính tôi tuy hiền lành nhưng thẳng thắn sẽ không tha thứ….Cứ thế, chúng tôi cứ dần dần mà xa nhau.

         Cái duyên đã không còn, giữa chúng tôi chưa một ràng buộc gì, chẳng có nợ nần gì nhau ngoài chuyện tình cảm sâu sắc có ý nghĩa tinh thần. Số phận đẩy chúng tôi ra xa mỗi người một cuộc đời, một hoàn cảnh khác nhau. Nhưng tôi biết anh luôn hỏi han về tôi qua bạn bè, mọi biến cố lớn nhỏ trong cuộc sống của tôi anh đều biết. Tôi cũng có thông tin thường xuyên về anh một cách rất ngẫu nhiên vì chị dâu chồng lại làm chung với anh và trước đây, chị ấy cũng chứng kiến mối tình của chúng tôi. Chi ấy thân với tôi cũng từ hồi đó đến giờ. Không biết anh thì sao, chứ tôi nghe cũng như nghe về một ai đó rất xa xôi, còn con người anh bây giờ với tôi không còn ý nghĩa gì nữa…

           Tôi đến thấy anh đã đứng chờ ở đó. Một quán café trung bình có quang cảnh dễ gần, âm nhạc là những ca khúc buồn buồn do Cẩm Ly hát với những bài tôi biết đó là “gu” của anh. Anh bắt tay tôi, cứ như 2 thằng đàn ông . Tôi tháy hơi gượng gạo, và tôi cũng tỏ ra khách xáo. Rồi những câu chuyện thăm hỏi qua lại dần dần xoá đi cái không khí ban đầu vì những câu trêu đùa phá ngang vốn dĩ là cách giao tiếp của chúng tôi . Nhưng tôi thấy anh hơi hấp tấp run run với những câu hỏi ngắt quãng. Tôi cũng có lúc nước mắt ngấn ở mi, phải cố lắm để nó không tràn. Anh muốn tôi đừng quá nặng nề mà coi đây như bạn bè. Bạn bè? Anh có biết anh là người duy nhất trên đời mà tôi không muốn là bạn bè? Đã không còn duyên nợ thì tôi chỉ muốn xa mãi mãi. Anh nhìn đăm đăm vào mặt tôi. Anh nghe lời bài hát đầy nước mắt yêu đương và nói rằng nó nói hộ lòng anh đó. Cũng vẫn là anh, không dám nhìn nhận ngay cả chính mình một cách ngay thẳng, mặc dù cái gì anh cũng muốn có. Anh còn mong những gì nữa đây? Anh đã có mọi thứ yên ổn, lại còn muốn có tình yêu của tôi nữa sao? Anh muốn tôi lại phải khổ sở và lại mất mát vì cái tình vay mượn này chăng?

              Cũng đừng nên khơi dậy làm gì chuyện cũ thêm buồn. và tốt nhất là, một lần gặp lại thế này là quá đủ rồi. Phàm cái gì "quá" cũng không hay ho gì, huống chi cái tình dở dang này, cứ để nó trôi đi nhưng nó đã từng trôi. Biết là còn nhớ đến nó thì cũng có nghĩa là nó vẫn còn đẹp lắm. Còn mong gì hơn !

             Có một nhà văn đã nói:” Bền vững hay mong manh, cũng vậy thôi, không khác nhau là mấy”….Qua chuyện này tôi ngẫm thấy cũng đúng thế thật.


mối tình đầu của tôi

   Chuông điện thoại reo, tôi nhấc mấy. Đầu dây bên kia là một giọng nam giới ấm, quen quen. “ Có phải nhà bác N…? Vậy có phải Lan đó không? Có đoán ra ai không…?” Cứ thế cái giọng đó cứ hỏi mãi mà tôi không đoán nổi là ai, mặc dù càng nghe càng thấy rất quen. “Gần nhà em mà, hàng xóm đây mà…?” Càng khó hiểu hơn, hàng xóm sao lại phải gọi điện? Thôi chịu thua không đoán nổi. Làm ơn nói giùm đi! “Đức đây…!”. Trời đất ơi!!! Anh Đức á?

   Tôi hỏi lại phải đến 4 lần mà vẫn không tin vào tai mình. Dù tôi có tính mơ mộng đến đâu cũng không nghĩ ra chuyện này. Cái mà tôi chờ đợi đã không còn là 15 ngày, mà mãi tới 15 năm sau. Thời gian cũng đủ khẳng định nhiều điều. Một mối tình sâu sắc và đầy nước mắt của tôi. Khi đó tôi 27 tuổi, lần đầu tiên trong đời biết thế nào là tan vỡ...

    Ngày ấy tôi trở về với gia đình sau 4 năm hợp tác lao động ở Nga. Tuy không xinh đẹp nhưng với mái tóc và làn da còn căng bơ sữa, lại được thừa hưởng cái zen trẻ lâu của cả hai họ, nên trông tôi ai cũng đoán thua tới 10 tuổi. Tuy đã 26 tuổi nhưng tôi chưa thực sự yêu ai. Những cảm tình tuổi học trò cũng đẹp và nhẹ nhàng như mây bay vậy thôi. Không lo nghĩ, không ghen tuông, không hận thù. Tuy xa rồi nhưng vẫn không có gì đổ vỡ trong lòng. Tâm hồn tôi thời trẻ có tất cả mọi thứ mà tôi cho là đẹp trừ…đàn ông. Rồi cảnh sống bên Nga khiến tôi càng hoảng. Mọi thứ gọi là tình đều được đưa lên… giường, và mọi thứ đều từ giường mà ra. Thôi đành, để dành về nước mình sẽ yêu… bù, cho chắc ăn!!!

   Gặp anh, cũng như bao đối lứa gặp nhau, chúng tôi cảm tình nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tất cả đều bị lu mờ khi trong mắt tôi chỉ có anh. Những chàng kỹ sư, những người bạn lạ lẫm đã chờ đợi tôi từ khi mới chỉ nhìn thấy tôi qua hình. Đến giờ vẫn có người nhắc lại cho tôi nghe lần đầu…Anh chỉ là một tay lái xe cho xếp. Trình độ cấp 3 nhưng vốn hiểu biết thì không xa hơn cái gạt nước là mấy. Đã thế lại cũng hay đua cùng xếp trong những chuyến ăn chơi chẳng kém cm nào. Ấy vậy mà tôi tin rằng có tôi, anh ấy sẽ khác. Mà đúng là có khác thật. Anh thay đổi rất nhiều trong cách sống hàng ngày, ai cũng ngạc nhiên và họ xô vào trêu chọc …

     Thôi tôi không còn muốn kể tiếp, đành để sau vậy! Vì… anh mời tôi tồi mai đi uống nước nói chuyện. Có nên đi hay không đây? Về lý thì tôi muốn gặp gỡ tham hỏi, mà tình thì không muốn gặp chút nào. Tôi không bao giờ quên anh của những ngày tháng đó, tôi vẫn nhớ. Nhưng cũng từ ngày đó, trong mắt tôi anh đã đổi khác, là con người khác, hoàn toàn xa lạ với tôi trừ 1 cái tên. Mặc dù anh sống cách nhà tôi chỉ nửa con phố, nhưng với tôi đó vẫn là khoảng cách xa vô cùng, vì hai chúng tôi đã là hai thế giới trái ngược, và có khi cả năm trời hoạ mới thoáng nhìn thấy nhau một lần...


bé nhỏ ( hdq)

Biển vẫn như mười năm cũ
Sóng là sóng của chiều xưa
Chỉ có một mình bé nhỏ
Để cho anh đợi, anh chờ.


Chả có ngọn đèn nào nữa
Biển như cạn đến mấy phần
Bé Nhỏ ở ngoài Bãi Trước
Chập chờn anh đường Thuỳ Vân!


Sắp làm được điều sắp nói
Gần như vạch dấu chân trời
Bất chợt một chiều tháng Chạp
Đem về một nhánh xa vời.


Đêm ấy giữa muôn vàn gió
Anh quờ tay tận trời xanh
Bắt được ngôi sao bé nhỏ
Đặt vào ngực áo lanh canh…



Tình Yêu Thần Zớt _ Thơ Bùi Đế Yên

Ta thần Zớt quyền uy , sấm sét
Trên đỉnh của Ranspơ
Ta lơ ngơ tự chữa vết thương tình
Ta yêu nàng, người đàn bà đẹp xinh bản lĩnh
Nàng bơ ta đi, nàng chẳng nghĩ, chẳng suy
Nàng không sơ quyền uy
Nàng không cần của cải
Nàng bơ ta đi, nàng chạy theo my
Ta căm thù mi, ta sẽ giết mi
"Thà ta chết, nhưng chàng cần được sống
Người cứu giúp chàng, ta cam chịu phận ta!"
Ôi! nàng làm ta đau đớn, xót xa
Người đàn bà đa đoan
Người đàn bà quyết liệt
Ta không thể để mất nàng
Dẫu rằng ta biết: giữ được nàng..
Trái tim nàng vẫn thuộc về mi
Ta, Thần Zớt quyền uy đầy sức mạnh
Bất hạnh thay, ta yêu nàng còn nàng lại yêu mi
Ta căm ghét mi, Thần Apolong trai trang tài hoa
Ta chán nản và nhờm tởm tuổi già ta quá đỗi
Nếu có thể, ta xin đánh đổi
Sức mạnh, quyền uy, bừa chú, ph1p tiên
Nhưng hỡi ôi! Thần phép vô biên
Không chiếm được một tình yêu mong manh
Trong trái tim người đàn bà kiêu hãnh
Trả lại nàng cho mi, ta đành chấp nhận
Lòng biết ơn của nàng: hạt muối rửavết thương!



tâm sự....

   Tết qua rồi mà mình cứ tưởng còn lâu mới đến tết.  Ngày lại ngày cứ trôi với những việc không tên, những nỗi lo không tên. Hồi nhỏ sao mình háo hức tết là thế..Cho tới khi lấy chồng, rồi phải sống xa nhà xa con vẫn còn cái cảm giác háo hức mỗi khi xắp tết. Những tháng ngày cô đơn khiến ta  thèm cái không khí xum họp gia đình. Mọi thú vui ngoài đời cũng trở nên nhạt nhẽo,  công việc nhàm chán, bạn bè hời hợt…Vậy mà cái tết này…!
     Mình nghĩ ngợi nhiều, càng nhìn mọi người bận rộn lo sắm tết, nhìn quang cảnh trang hoàng trên đường phố, trong các gia đình mà thấy lòng buồn thấu. Cuộc sống vẫn bộn bề trôi., còn anh thì …Nhìn người đi chúc tết, đi chơi xuân, tưng bừng hớn hở, chén chú chén anh chúc tụng, còn anh….Những đứa trẻ tưng bừng áo mới giầy mới bên cha bên mẹ. Con mình được mời đến Trung tâm Bảo trợ trẻ em nhận quà tết…! Không đành đoạn nổi! Nhưng vẫn phải mà chiêm nghiệm lấy tất cả, tất cả. Đưa con đi xem pháo hoa đêm giao thừa, ngửa cổ nhìn pháo hoa mà nước mắt trực trào…
        Miên man với bao nỗi miền không thể nói thành lời. Căng ra với công việc bộn bề, việc riêng, việc chung, việc gia đình, việc ngày tết. Rồi cũng qua, cũng hết. Nhưng không bao giờ hết những hiềm khích trong nhà, những câu nói đau lòng khiến cho những cố gắng, những tình cảm quan tâm, rồi công sức bao nhiêu cũng không bằng chiếc lá rơi, vô vị, không đáng gì. Tâm hồn là cái gì? Là cái túi để có thể thọc cả bàn tay vào và móc ngược nó lên…
      Nhưng mà…Phải làm nhiều, bị nghe chửi nhiều thế, buồn chán nhiều thế mà sao mình cứ lên ký nhỉ? Cả cái tết thì cũng chỉ có 30 cái bánh chưng, 100 cái chả cuốn chiên, 2 ký thịt bò chiên xù,  5 ký giò xào và chân giò rút xương, 8 ký gà, 5 ký đồ chua chưa kể rau măng miến bánh kẹo rượu bia. Mình nhớ là chỉ có nếm thôi chứ có ăn uống gì đâu. Bây giờ cả xóm phải buồn cười vì… “hơi béo 5 ký. Đề nghị tập thể dục thường xuyên để than hình được cân đối”.  Rầu dễ sợ…!
        Đã thế lại thêm chuyện thằng con nữa. Năm ngoái học thì luôn đứng trong nhóm 5 đứa đứng đầu lớp về toán. Năm nay chưa đủ 7 phẩy(!?). Đành rằng nó cũng bị xao động về chuyện bố mất. Nhưng những cố gắng của nó cũng đáng kể, vẫn rất vững, giải toán nhanh. Nhưng không bao giờ được điểm cao. Cô dậy toán thì hầu như không cho làm bài hoặc luyện tập trên lớp mà đưa về nhà dành cho lớp học thêm. Vậy là đứa nào đi học thêm thì cô sẽ luyện cho. Con mình nó lại không chịu đi học thêm cô. Nó nói cô dậy dở.,nó đi theo lớp của cô dậy giỏi hơn. Đến lớp thì nghe qua bạn bè nó thấy nói hay bị cô la, xin phát biểu cô không mấy khi cho. Đầu năm mình cũng có gặp riêng cô nhờ cô dìu dắt  nó nhất là về tinh thần vì cháu đang có chuyện buồn, sợ sẽ ảnh hưởng đến học tập. Hết một học kỳ tôi mới hiểu ra nhiều điều. Cô ghét nó một phần vì không học thêm cô mà học người khác, phần nữa  là nhà tôi mở quán NET. Cô cho rằng đó là nơi có nhiều điều bất cập cho học trò. Nhưng cô sao không so sánh giữa quán NET và bớt bài trong chương trình học để dậy thêm kiếm tiền. Quán NET cũng như con người thôi, cũng có người tốt người xấu, có người có giáo dục tốt, có người sống buông thả. Quán NET cũng vậy, cũng có nơi họ thả nổi để chiều ý khách nếu có những nhu cầu khác thường nào đó. Phương châm của mình là lành mạnh để còn dậy con. Hơn nữa, mình coi không được thì sao có thể…?Mùng 3 tết mình dẫn con đến nhà cô chơi. Cô còn trẻ nhưng gia đình rất sung túc, ông xã làm kỹ sư Dầu khí. Tâm sự đôi điều cần thiết, lỳ xỳ cho 2 bé gái nhà cô 200 ngàn(!?)…
        Từ hôm đó mình hay hỏi thằng con, nó nói dạo này cô hay cho con phát biểu lắm. Nó phấn chấn hẳn lên. Nhưng mình thì vẫn lo lắng và….tiếc tiền.


khóc thầm

Những giây phút bên anh
Khắc vào tim em từ đó
Rồi ngày tháng xa anh
Em chỉ biết khóc thầm
Thế gian chỉ còn em với nỗi niềm
Với những ghen tuông
Với khổ đau không thể ngỏ
Đã bao lần em bắt mình từ bỏ
Dù chỉ là một cái tên
Nhưng không thể làm gì hơn
Em chỉ biết khóc thầm
Em dần quen với những cách xa
Quen với con tim mình bé nhỏ
Không thế đặt cả thế gian vào trong đó
Bước chân ngực hoang làm sao em trói n
i
Dù biết anh vẫn là thế , đơn côi
Vẫn yêu em với những giấc mơ vô thường
Với những vần thơ thấm đẫm khát khao
Viết cho em hay viết cho trăng sao?
Chợt nhận ra, sao mình bé nhỏ
Nức nở làm gì? Có chi đâu…?
Xót đau vì những muộn màng
Một mình quay quắt nhớ thương vơi đầy
Còn đâu mắt thắm tóc mây
Mà thề mà hẹn duyên này trăm năm
Còn đâu buổi chiều nao thăm thẳm
Khóc thoả lòng trên vai ấm của anh

vt-23/1/2008


Truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Khải

ANH THANH TỊNH

   Tháng Tám năm 1955, tôi và một số anh làm báo của nhiều quân khu và sư đoàn được Tổng cục Chính trị triệu tập về trại viết truyện anh hùng quân đội. Một buổi chiều chúng tôi được Phòng Văn nghệ quân đội mời họp để phân công những nhân vật anh hùng chúng tôi sẽ chia nhau viết về họ. Tôi ở quân khu Ba được giao viết nữ liệt sĩ anh hùng Mạc Thị Bưởi. Họp xong cả bọn đang đứng ở ngoài hành lang nhìn ngó, bàn tán, lính quân khu mới lên Tổng cục thấy cái gì cũng hay, cũng lạ, cũng muốn hỏi. Những người tôi muốn hỏi, muốn xem mặt nhiều lắm. Họ là những tác giả được bạn đọc trong quân đội ngưỡng mộ từ lâu, nhất là với chúng tôi đang tập làm báo: Vũ Tú Nam, Vũ Cao, Từ Bích Hoàng, Trần Dần, Phùng Quán, Hoàng Cầm... Nhưng tôi chưa từng nghe tên Thanh Tịnh. Trong kháng chiến anh thường tới các đơn vị thuộc các đại đoàn chủ lực biểu diễn độc tấu, vừa là đọc thơ vừa là kịch độc diễn, là một loại nghệ thuật rất độc đáo, đứng đâu, ngồi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng có thể biểu diễn được, nghe nói được bộ đội rất hoan nghênh. Thơ văn của anh đến với quần chúng không qua chữ in, báo chí mà bằng con người, với tài kể chuyện, tài ứng khẩu nhưng những người ở xa như chúng tôi thì không được biết. Cho nên tôi mới thắc mắc khi thấy một ông bộ đội cao to ngoài bốn chục tuổi, có một chiếc răng vàng ở khóe miệng, lại đi đôi giày săng đá cỡ đại, đang kể chuyện gì đấy chắc là buồn cười lắm vì thấy mấy anh làm báo của sư đoàn 308 và 304 đứng vây quanh cười ầm ầm. Tôi bèn hỏi Phùng Quán, cũng là một nhân vật nổi danh của ngày ấy tôi mới được làm quen mấy bữa trước:
   - Ông ấy là ai thế? Cũng là dân văn nghệ à?
   Phùng Quán nhìn tôi như cậu phán toà sứ nhìn anh dân quê:
   - Cậu thật không biết ấy là ai à? Cậu đã đọc truyện ngắn của Thanh Tịnh chưa? 
  À, Thanh Tịnh thì biết, hồi nhỏ có đọc mấy cái truyện ngắn Quê Mẹ, Ngậm ngải tìm trầm... và có thuộc mấy đoạn trong bài thơ Trường học làng tôi. Tôi vẫn nói hết sức ngớ ngẩn:
    - Ông ấy là Thanh Tịnh à? Thanh Tịnh cũng ở trong quân đội à?
    Với tôi ngày ấy một người đã già, đã ngoài bốn chục tuổi mà vẫn là bộ đội thì thật lạ lùng. Mười năm trong quân ngũ tôi chưa gặp một anh bộ đội nào, một cấp trên nào tuổi ngoài bốn chục cả ngoài các vị tướng.
   Đầu năm 1957, Tạp chí Văn nghệ quân đội chính thức ra mắt bạn đọc miền Bắc, đặt trụ sở lại nhà số 4 phố Lý Nam Đế. Chúng tôi từ giã cuộc sống doanh trại ra ngoài phố ở, chỉ khi vào Thành họp mới mặc quân phục. Với đám lính trẻ như tôi, mười năm sống theo quân kỷ, đi đâu. Làm gì đều có đồng đội, bỗng chốc được mặc áo sơ mi trắng mùa hè, áo vét tông mùa rét, đạp xe lòng vòng mỗi sáng đi ăn phở, uống cà phê, ngồi bao lâu cũng được nếu như không có cuộc họp nào, cảm thấy sự tự do cho riêng mình là quá nhiều, vừa khoan khoái vừa bâng khuâng, nghĩ lại cuộc sống gò bó trước đây cũng hãi. Còn với Thanh Tịnh thì sao? Anh hơn chúng tôi gần hai chục tuổi, làm nghề tự do trước cách mạng, dạy học, làm báo, hướng dẫn du lịch, đi đâu làm gì cũng theo ý thích của riêng mình, dẫu đã có vợ con vẫn là một người hoàn toàn tự do. Người quen sống theo ý mình, sống tự do lại tình nguyện tòng quân (1949), sống với bộ đội suốt những năm tháng chiến, bây giờ hoà bình rồi vẫn cứ là “ông bộ đội” vẫn nằm giường cá nhân, ăm cơm tập thể là sao?
Đó là một thắc mắc của tôi về anh Thanh Tịnh.
 2. Anh Thanh Tịnh là người viết truyện ngắn có tên tuổi trên các báo Phong Hoá, Ngày nay, Thanh Tịnh trước cách mạng, cùng thời với Thạch Lam, Hồ Dzếch nhưng anh viết ít hơn hai người kia. Tôi ngờ rằng văn chương đối với anh chưa phải là niềm say mê duy nhất, anh chưa hết lòng phục vụ nó, sống vì nó. Anh có quá nhiều sự đam mê. Nghề dạy học cũng là một cái mê, nghề hướng dẫn du lịch cũng rất mê, làm báo cũng quê, biểu diễn độc tấu và đóg kịch hình như anh mê hơn cả. Anh không thể sống một mình mà phải luôn có bạn bè, không thể làm việc trong lặng lẽ mà phải luôn đứng trước đám đông, sống trong đàm đông hò hát, nói chuyện vui và biểu diễn độc tấu. Suốt những năm đánh Pháp anh không viết được bao nhiêu mà đi là chính, sáng tạo ra nghệ thuật độc tấu vừa đi vừa viết vừa diễn. Anh nói với tôi bài độc tấu đầu tiên là bài Bắn cả hai, làm ở gần chùa Trầm vào mùa xuân năm 47. Chiến thắng sông Lô thì có bài Ai biết không sông Lô - Nơi nước sông xây mồ - Quân hung tàn tham hô (?) - Sông Lô! Hoan hô! - Ai biết không sông Lô - Nơi lũ quân hung đồ - Trời bập bềnh nhấp nhô - Sông Lô! Hoan hô! - Những bài thơ đọc trước trước đám đông, hiểu được ngay và được hưởng ứng tức thì. Tác giả hoan hô thì bộ đội đứng nghe có thể hô liền theo: hoan hô! người diễn và người nghe lập tức hoà làm một. Chỉ tiếc là đến nay chả còn mấy ai nhớ. Rồi anh diễn kịch, đóng vai đảo phủ trong vở Đề Thám xuất quân của Thế Lữ, rồi đóng vai mật thám trong vở Cụ Đạo và Sư ông do anh gợi ý và Thế Lữ dàn dựng. Thật tội nghiệp, người hiền lành vui vẻ thế toàn nhận các vai sát thủ!. Anh nói vui:
    - Chả là người mình cao lớn, giọng nói lại vang to, dễ gây được ấn tượng khủng khiếp.
    Thời trước đây đâu phải chỉ có một Nguyễn Tuân là thích xê dịch, giang hồ. Còn có Nguyễn Bính, Thanh Tịnh và mấy người khác nữa. Có điều Nguyễn Tuân đi đâu, ở đâu đều viết, nhất cử nhất động cùng mọi biến thái trong tâm hồn một lãng tử ông đầu dàn ra trên trang giấy, vần vò, mân mê, lộn trái lật phải từng chi tiết, từng cảnh huống trên cái thế giới riêng của cá nhân được mở rộng đến vô cùng. Nhưng văn của Nguyễn Tuân làm sao đọc trước đám đông được, đọc trước bộ đội sắp xuất kích được. Nó là cái thiệt của ông, để bù lại văn ông sống lâu hơn, ngày càng có nhiều bạn đọc hơn. Còn thơ độc tấu của Thanh Tịnh thì phục vụ rất đắc lực trong các chiến dịch, khiến ngừi lính vui thích hơn, hăng hái hơn, nhẹ nhõm hơn trước lúc bước vào trận chiến. Đó là cái được của anh, là sự sáng tạo độc đáo của anh nhưng cho đến nay mấy ai còn nhớ những bài thơ đó? Đến ngay tác giả cũng quên lời thơ của bài độc tấu đầu tiên của anh kia mà. Tôi nghiện ra, trong giới viết lách, anh nào ham nói, tức là lại nói quá hay, tức là cái nghệ thuật nói phát triển thì cái nghệ thuật viết cũng lụi tàn dần. Vì đã ham nói thì sẽ ngại viết lắm. Trong những năm làm chủ nhiệm tạp chí Văn nghệ quân đội, công việc không thể nói là quá bận nhưng anh chỉ làm những bài thơ nhỏ, viết những mẩu chuyện ngắn, đọc thì rất thích nhưng sau lại quên. Làm báo cũng thích hơn ngồi viết vì nó là công việc của một tập thể, một tập thể trong toà soạn và một tập thể lớn hơn giữa tờ báo với bạn viết và bạn đọc. Còn viết luôn luôn là công việc lặng lẽ của một người, phải có thói quen sống một mình, ngẫm nghĩ một mình và dàn dựng, gọt giũa tác phẩm một mình. Có nhiều anh phải làm công việc quản lý trong nhiều năm, để tự trấn an thường nói:
    - Để lúc có điều kiện rảnh rổi mình sẽ ngồi viết”, tức là vẫn có thể viết chỉ cần có thời gian thôi. Rốt cuộc tới ngày được hoàn toàn rảnh rổi vẫn đạp xe đi chơi dài dài, một năm, hai năm, đã sáu bảy năm vẫn chưa bắt đầu được cái tác phẩm hằng ấp ủ. là do đã mất thói quen sống một mình, làm việc một mình rồi. Anh Thanh Tịnh cũng thế, khi đã thôi làm chủ nhiệm tạp chí để tập trung vào sáng tác anh vẫn thích đi đây đi đó, đến nhà người này người nọ, anh không đến thì bạn bè lại đến, lúc nào cái phòng riêng của anh cũng đầy ắp người, đấy ắp tiếng cười, mù mịt khói thuốc lá, vui như thế thì anh viết vào lúa nào?
  3. Cuối năm 56, sau nhiều thất bại trong viết lách tôi đi Thái Bình, lúc về viết được truyện ngắn Nằm vạ. Nếu truyện đó được tạp chí chấp nhận vui vẻ thì tôi ở lại làm người viết chuyên nghiệp. Còn nếu bị trả hoặc bắt sửa thế này, sửa thế kia, phải chiếu có mới có thể dùng thì tôi xin trở về quân khu Ba làm nghề tuyên huấn là nghề cũ và nghề viết văn nghiệp dư. Anh Thanh Tịnh đọc bản thảo rồi nói ngay với tôi:
    - Viết được đấy, Khải ạ. Có cái riêng rồi đấy.
    Quả nhiên, toà soạn chấp nhận không chỉ vui vẻ làm mà còn khen là truyện viết tốt. Thế là qua được cửa ải ban đầu, từ người viết báo thành người viết văn. Sau đó tôi viết Xung đột cũng đưa anh Thanh Tịnh, anh Vũ Tú Nam đọc trước, vẫn nói là được. Tôi đã tìm ra cái vỉa viết của tôi và tiếp tục mở rộng cái vỉa ấy trong nhiều năm tới. Tôi là người thành công chậm so với bạn viết cùng lứa nhưng khi đã viết được vài cái bạn đọc và bạn nghề khen thì lại quên ngay điểm xuất phát của mình. Trong chuyện trò, trong nói năng nơi này nơi kia đã có chút ngạo khí, hình như vấn đề gì cũng có thể đặt bút viết được và viết cho hay cũng chả có gì là khó. Rồi tụ tập chê bai văn người này với văn người kia. Anh Thanh Tịnh nghe cả nhưng không nói gì, chỉ có một lần anh bảo tôi:
   - Viết chưa hay là do chưa tìm được cái mạch riêng của mình, chứ là người cầm bút ai mà chả có một chút tài. Như Khải ấy...
    Nghe mà ngượng chín mặt. Có lẽ trong những tật xấu của tôi anh Thanh Tịnh ghét nhất là cái nhận xét vội vã và quyết đoán về nhiều sự ở đời. Vì tôi còn trẻ, chưa từng trải nhiều, vốn hiểu biết xã hội chỉ là cái biết của một nhà văn đã được nhà nước và quân đội nuôi nấng đầy đủ, một năm vài lần vác bút đi tìm hiểu thực tế. Nó khác xa với một người phải tự nuôi mình, nuôi vợ con trong muôn vàn khó khăn, chìm nổi một đời người. Nên trong trang viết, trong chuyện trò thiếu hẳn sự đồng cảm, lòng rộng lượng, hẹp hòi, khe khắt một cách vô lý với đồng loại. Viết thế làm sao hay. Sống thế làm sao có bè bạn. Cho nên anh mới vừa cười vừa hỏi:
    - Hình như chưa bao giờ Khải biết buồn là gì nhỉ?
    Tôi vội vã trả lời:
    - Biết chứ, đời em thuở nhỏ đâu có mấy ngày vui.
    - Mình biết, Khải cũng đã từng nói nhưng thấm gì! Đời còn dài mà, rồi cũng sẽ biết thế nào là nỗi buồn của một đời người. Văn chương đích thực bắt đầu từ đó...
 4. Vâng, đúng là phải sống nhiều, phải già đi mới biết thế nào là những cái buồn của anh Thanh Tịnh. Anh đã xa cuộc sống gia đình từ tháng 12 năm 46.    Đầu tháng 12 anh từ Huế ra Hà nội dự Đại hội Văn hoá toàn quốc rồi kháng chiến toàn quốc bùng nổ. Từ Hà nội anh theo bạn lên Chèm Vẽ rồi từ làng Vẽ đến núi Trầm, từ đó cứ ngược lên mãi, hoà mình vào dòng người kháng chiến. Cuối năm 54 anh trở về Hà nội, những người có vợ con thì trở về xum họp gia đình, ăm cơm nhà, tới giờ làm việc mới đến cơ quan như những viên chức thời xưa. Riêng anh vẫn ở trong doanh trại, ăn cơm bàn dài, nằm giường dãy. Lũ chúng tôi, kẻ trước người sau cũng rời bỏ anh, rời bỏ cuộc sống tập thể, lấy vợ đẻ con với bao nhiêu lo lắng của đời thường. Anh là người xa vợ con lâu nên rất biết cái giá trị của những ngày được sống với vợ con. Chúng tôi tuổi còn trẻ, coi vợ con là cái nghĩa vụ ở đời, thoát được lúc nào là thoát, lại lăn vào với bạn bè cười đùa hò hét, nhiều đêm bỏ cả vợ con lên cơ quan ngủ cho vui, nói chuyện với vợ, đùa giỡn với con mãi cũng chán, còn trò chuyện với bạn thì mỗi ngày mỗi chuyện, niềm vui là bất tận. Anh Thanh Tịnh thường khuyên tôi:
   - Những việc lặt vặt trong nhà cái gì làm được thì làm đừng dồn hết cho vợ, đừng xem đó là nghĩa vụ mà là niềm vui. Nhiều người mong có mà đâu được.
   Từ tết năm 47, Tết đầu tiên của toàn quốc kháng chiến, anh Thanh Tịnh chưa bao giờ được ăn tết với gia đình. Một nửa nước được độc lập anh vẫn ăn tết với bạn bè, tối 30 lập bàn thờ trong phòng làm việc, có bánh chưng, hoa quả và một cái lọ cắm nhang, nhang thắp suốt mấy ngày tết. Cả nước độc lập anh vẫn sống một mình ngoài Hà nội, ăn tết một mình với bè bạn và lũ đàn em chúng tôi. Vợ anh đã đi lấy chồng từ nhiều năm trước, con gái định cư ở nước ngoài, con trai cùng vợ con sống ở Nha Trang nhưng anh chỉ về thăm con cháu một năm vài ngày rồi lại đi chứ không ở với con, dầu anh đã nghỉ hưu rồi. Anh đã mất thói quen sống với gia đình, sống với con cháu.
    Khi anh đau nặng tôi ở xa, chỉ được nghe kể lại, cùng nằm chung phòng với anh có một đại tá bị xuất huyết não nhẹ. Sáng trưa chiều tối, ngủ lại đêm trông nom là một đại gia đình: nào vợ, con trai, nào dâu rể, cháu nội, cháu ngoại bâu quanh lấy cái giường theo dõi từng nhịp thở, từng tiếng rên của ông chủ gia đình. Còn bên giường anh Thanh Tịnh, lúc có người thăm thì ồn ào một dãy, sau đó là vắng lặng, mọi sinh hoạt của người bệnh đều phải nhờ cậy mấy cô hộ lý và mấy đức cháu con một người bạn. Bạn bè, đồng chí, đồng đội, đồng hương, đàn em đều rất thương rất quý ông thầy, ông anh, người bạn nhưng một tuần đến thăm một lần là đã quý hoá lắm. Làm gì có ai tình nguyện ở lại, là chuyện tự nhiên mà. Vẫn nghe nói trước khi mất anh có đọc một câu thơ với ai đó, một câu thơ nhứt buốt về những ngày cuối của một tuổi già: Cổ mạch hàn phong cộng nhất nhân (Đường nhỏ gió lạnh thổi dồn vào một người).
     Anh Thanh Tịnh ơi! Thì ra anh vẫn rất buồn ư? Ngoài mặt thì anh luôn luôn cười, thích nói vui, nói tếu để bạn bè cười, đàn em cười, mình cũng được cười theo nhưng trong lòng thì buồn lắm, buồn đến nẫu ruột.


CƠN GIÓ THOẢNG (st)

Ngày nào em đến áo trắng ướt đẫm sương chiều rơi
Tưởng chừng phút vui. Ôi như cơn mơ nỗi đau tuyệt vời
Buồn theo cơn gió với chiếc lá khô cuốn trôi về đâu
Nắng đã chìm sâu, biết ta còn nhau...?
Và trong đêm tối lấp lánh những ánh sao rơi lặng yên
Tựa như gió êm, môi em run run, hơi thu ngọt mềm
Để ta vui sống với những đớn đau xưa đi tìm nhau
Bóng em mờ xa, núi đồi vút cao
Ôi những vết thương đau
Tháng năm in hằn lối quen
Xin gió mưa trôi đi
Để hồn chìm vào lãng quên
Người còn đi mãi, biết có đến chốn không gian mờ xa
Rồi ngày tháng qua, xin trong  hư vô nhớ thương nhạt nhòa
Để ta vui sống với những trái ngang đấu chôn cuộc đời
Hỡi nhân tình ơi
Biết ta còn nhau...?
Để ta vui sống với những tháng năm yêu thương ngọt ngào
Hỡi nhân tình ơi
Hãy cười hãy vui....!


KHI TƯ TƯỞNG BỊ...NHIỄM XẠ

       Này tôi có điều này muốn nói nhỏ để các bạn blog của tôi nghe nhé!        Các bạn có nghe vụ rò rỉ phóng xạ ở cảng Hạ lưu của PTSC Dịch vụ dầu khí hằng hải Vũng tầu không? thế các bạn biết đến đâu? Có phải chỉ đọc báo thôi phải không? Và đã nghe được ông Phó cục trưởng cục kiểm soát an toàn và bức xạ phát biểu là: mức độ nhiễm chỉ bằng một lần chụp cắt lớp (?)

       Theo như sự hiểu biết hạn hẹp của tôi về Phóng xạ, thì nguồn phóng xạ chỉ bằng cây viết, được bảo vệ bằng vỏ chì cực dầy. Đầu ống chì có lắp một đoạn ống dẫn . Toàn bộ thiết bị chỉ lớn bằng …cái nồi cơm điện. Được đặt trên giá có bánh xe. Thiết bị này dùng để